Mấy giây phút lạ..

Có những ánh mắt cứ mãi chẳng nhắm được, như những điều mà con người chưa trọn vẹn hoàn thành, hay một suy nghĩ chưa kịp nói ra tiếng đã vội chìm trong cơn mê sảng của tận thế..

(29): “Lạy ông Tha Cỏn..”

Nửa đêm gió chướng mà tự nhiên có mùi hôi thối nồng nặc ngang qua, người ta sẽ nói với nhau là do ông Tha Cỏn đi tuần, có lẽ là vì năm xưa khi ông chết trong cái hầm chứa xác của thằng thầy mo kia, xác của ông thối hết mấy cánh rừng, mấy ngọn đồi, còn lan nước đen ra sông ra bể. Khi ông Tha Cỏn đi tuần, lỡ mà ở đâu phát ra tiếng khóc trẻ con, chắc chắn ông Tha Cỏn sẽ vội vàng tới thăm mà ngó xem có phải con gái ông hay không..

“mùi phố”

Tôi thích những giá trị về cuộc sống từ những góc phố là mùi hương, là gốc cây dù xa lạ nhưng là một phần đầy phù phiếm của mỗi người Hà Nội chúng tôi..

(Đã – Đang và Sẽ)

Chúng tôi đi bão năm ấy, đi giữa đoàn người khói bụi, giữa những người mai đây sẽ cùng trải qua nắng mưa với mình ngay trên đất nước này, chúng tôi quan sát tận mắt còn chẳng luận được về lòng yêu nước của ai..

Một chút vặn ngược

Đống mục tiêu từ đầu năm viết ra, qua 6 tháng rồi, mình chưa gạch bất cứ gạch đầu dòng nào cho 2020. Danh sách trong đầu cũng ngổn ngang rất nhiều thứ, nhưng kể có đặt bút để viết ra thêm, mình cũng sẽ long trọng đưa câu chuyện ốc vít vặn ngược lên đầu dòng..

“Người khổng lồ”

Đã một năm kể từ ngày mưa hôm ấy, một trong những khoảnh khắc làm nên một mảnh ký ức mà tôi chẳng thể quên được trên cõi đời này.

(ông giời)

Từ Kinh Phật , lần ra được một ý nghĩa: Thế giới mà ta nhìn thấy chỉ là thế giới mà ta nhìn thấy, không phải là như nó có. Hóa ra trí tuệ của mình là sai lạc cả.

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Tạo trang web với WordPress
Tham gia