(40): “Bình yên mà vực dậy..”

Cái khoảnh khắc tồi tệ đó không chứa đựng một hình ảnh tia chớp hay ký ức chết tiệt nào cả, nếu không cố gắng mà giẫy giụa và đáp trả lại, thì sẽ cứ thế mà đi thôi.

(36): “Một vết nứt nhỏ..”

Cuộc đời nó buồn cười như vậy đấy, thật vui vì ngày hôm nay vẫn ngoi lên để chắp vá những dòng suy nghĩ lại để viết lên blog được. Thật vui vì mở mắt ra vẫn được là Kiuden, các bạn ạ..

Tạo một blog trên WordPress.com

Up ↑

Tạo trang web với WordPress
Tham gia