Chuyện đọc: 10 năm!

Hy vọng vào thập kỷ tiếp theo, mình sẽ có thêm nhiều thời gian để gặp gỡ và đọc được thêm nhiều cuốn sách thú vị nữa như vậy..

Những người ồn ã..

Giờ có nhà ở một nơi rất xa nhà bố mẹ rồi, chợt nghĩ rồi sẽ đến một ngày tất cả cư dân cũ của khu này sẽ bán, chuyển đi hay khuất núi, những âm thanh buổi sớm ấy sẽ vẫn lấp đầy những con ngõ, khu phố bởi những người mới đến nhưng chẳng quen lấy một khuôn mặt, giọng cười. Lúc ấy chẳng hạn một cuối tuần về thăm nhà, ngủ một giấc hy vọng đến trưa, nhưng khi tỉnh dậy biết làm sao để không cảm thấy trống trải một chút nào?

“mùi phố”

Tôi thích những giá trị về cuộc sống từ những góc phố là mùi hương, là gốc cây dù xa lạ nhưng là một phần đầy phù phiếm của mỗi người Hà Nội chúng tôi..

(Đã – Đang và Sẽ)

Chúng tôi đi bão năm ấy, đi giữa đoàn người khói bụi, giữa những người mai đây sẽ cùng trải qua nắng mưa với mình ngay trên đất nước này, chúng tôi quan sát tận mắt còn chẳng luận được về lòng yêu nước của ai..

(16): “75 năm vinh quang..”

Tôi thích cụm từ vinh quang, nó đem lại những ánh sáng vàng thật ấm, và cũng khẳng định được một chiều dài và độ dày của lịch sử xứng đáng được ghi nhớ muôn đời..

(15): “Nhân đạo bon chen..”

Hai chữ nhân đạo kia nó đập vào tâm hồn tôi, in hằn và cố định ở đó. Mặc kệ có chuyện gì, lắm lúc trong đời không thấy rõ. Nhưng tôi luôn biết là thằng nhóc ở câu chuyện thứ 3, nhân đạo cho nó đâu không thấy, hay là cay nghiệt quá, nó vẫn còn nằm ở đó, vậy là đủ rồi..

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Tạo trang web với WordPress
Tham gia