(44): “Ngã tư tạp hoá..”

Những cây gỗ lớn, tận dụng từ đợt hai ông bà xây lại căn nhà sàn, được dùng làm cột kèo cho quán. Mái nhà được lợp lại bằng fibro xi măng chắc chắn. Mấy bộ bàn ghế tre cũng được sắm mới. Trải qua cơn nước đại hồng thuỷ ở lũ lụt cũng vẫn nguyên vẹn..

Sự vô sự..

Tại sao lúc nào cũng thấy sai, và tại sao lúc nào cũng không thể thoát ra cơn mê của chính mình dù đã cố gắng thật sự rồi chứ..

“Đạp xe như bay..”

Hồi mười tuổi biết đi xe đạp, có xe đạp hãng Nhật bãi, có phanh kêu két két, có lốp xịn là tài sản riêng, cũng sung sướng như biết bay vậy..

(40): “Bình yên mà vực dậy..”

Cái khoảnh khắc tồi tệ đó không chứa đựng một hình ảnh tia chớp hay ký ức chết tiệt nào cả, nếu không cố gắng mà giẫy giụa và đáp trả lại, thì sẽ cứ thế mà đi thôi.

(36): “Một vết nứt nhỏ..”

Cuộc đời nó buồn cười như vậy đấy, thật vui vì ngày hôm nay vẫn ngoi lên để chắp vá những dòng suy nghĩ lại để viết lên blog được. Thật vui vì mở mắt ra vẫn được là Kiuden, các bạn ạ..

Tạo một blog trên WordPress.com

Up ↑

Chạy nhờ WordPress.com
Tham gia